Là thành phố nằm ở phía Đông của nước Đức với nhiều di tích lịch sử, kể từ khi bức tường ngăn đôi thành phố sụp đổ, Berlin là nơi thu hút khách du lịch từ khắp mọi nơi trên thế giới
không chỉ bởi vẻ trang hoàng, lộng lẫy, mà còn bởi những nét đẹp văn hóa được lưu giữ qua bao đời nay.Và có lẽ vì thế nhiều người không lấy làm ngạc nhiên khi Berlin được xếp vào hàng ngũ những thành phố đẹp nhất châu Âu.
Mãi đến lần thứ tư trở lại Berlin, tôi mới dám khẳng định được tình yêu của mình dành cho thành phố này - thủ đô thân yêu của nước Đức xinh đẹp mà tôi vẫn xem đó là quê hương thứ hai của mình. Sống ở Đức đã nhiều năm, đã được đi khắp nơi từ các thành phố lớn nhỏ nhưng mỗi lần tới Berlin, lòng tôi luôn nao nao một niềm khó tả.

Khung cảnh Berlin nhìn từ trên cao
Tôi nhớ mãi ấn tượng trong một lần đầu tới Berlin, khi một thành phố xanh, sạch, đẹp hiện ra và dường như chẳng bao giờ ngủ. Nhưng khi đó, cảm giác của tôi về người Berlin là không mấy thân thiện. Tôi sống ở một vùng quê yên ả, bình yên của miền Tây Bắc nước Đức, khi ra ngoài đường bất kể người lớn hay trẻ con, già hay trẻ, giàu hay nghèo đều có thói quen chào nhau “Hallo!” hoặc nở một nụ cười, nhưng ở Berlin thì không.
Khi tôi đem thắc mắc này ra hỏi thầy giáo của mình, ông đã nhẹ nhàng giải thích: “Ở một thành phố với một lượng người đông như thế, người ta không thể chào người lạ suốt cả ngày được, thế nên em đừng trách người Berlin”. Tôi tạm bằng lòng với lời giải thích ấy và tiếp tục cuộc hành trình khám phá thủ đô rộng lớn này.
Bất cứ một thủ đô nào trên thế giới đều mang một vẻ đẹp riêng tượng trưng cho đất nước của mình và Berlin cũng vậy. Đến đây, bạn không thể không ghé thăm Khải hoàn môn - biểu tượng của thành phố. Cổng thành này cao 26 mét, rộng 66,5 mét và trước đây cũng là vạch chia đôi ranh giới giữa hai miền Đông và Tây Đức.

Cổng Brandenburg về đêm
Cổng Brandenburg được bắt đầu xây dựng từ năm 1788, mãi đến năm 1791 mới hoàn thành. Vua Friedrich Wilhelm II là người đã cho xây chiếc cổng này như biểu tượng của hòa bình. Hầu như du khách nào đến Berlin cũng không bỏ qua nơi này, giống như khi bạn đến Paris mà không thăm tháp Eiffel.
Không phải là người ghiền lịch sử, nhưng khi đến Berlin, tôi đã dành thời gian ghé thăm gần hết các viện bảo tàng, nơi ghi dấu những gì còn lại sau Chiến tranh thế giới thứ II. Nhiều người bạn Việt Nam từng hỏi tôi: “Lịch sử nước Đức có gì thú vị?”, tôi chỉ cười. Thật khó giải thích điều đó bởi hầu như bất cứ ai khi nghĩ về lịch sử của Đức cũng đều gắn liền với cái tên “Hitler”.
Nước Đức và dân tộc của họ không bác bỏ điều này, thế hệ trẻ của Đức ngày hôm nay vẫn phải hứng chịu những cái nhìn soi mói khi học về lịch sử nước nhà. Còn tôi, tôi học để biết và cũng để hiểu rằng những gì đã đi vào lịch sử thì cũng nên biết đến một lần…
Hiện tại, ở Berlin, người ta vẫn lưu giữ những mẩu nhỏ của bức tường ngăn đôi thành phố ngày nào và trong những cửa hàng lưu niệm, du khách có thể mua để làm kỷ niệm. Ở chính nơi có bức tường đó, nếu để ý kỹ thì vẫn thấy được vạch phân chia ranh giới giữa hai miền ngày xưa.







